Cô Phượng Hồng – Dáng hình của sự dịu dàng

Nếu phải gọi tên một người dịu dàng nhất của ngôi trường THPT số 1 Tư Nghĩa, có lẽ nhiều thế hệ học trò sẽ không ngần ngại mà gọi tên cô: Phượng Hồng.

Cô đến lớp mỗi ngày, với dáng người nhỏ nhắn, ánh mắt trìu mến và nụ cười luôn tỏa nhẹ. Có những người bước vào một căn phòng và khiến mọi thứ bừng sáng. Nhưng cô thì khác – cô bước vào và khiến mọi thứ lắng lại, dịu hơn, ấm hơn. Như một làn sương buổi sớm, như một nốt nhạc trầm vang trong không gian, cô hiện diện mà không ồn ào, để lại trong lòng người một cảm giác thân thương rất khó gọi tên.

Cô dạy Văn bằng tất cả sự tôn kính với con chữ và lòng yêu thương dành cho học trò. Những tiết học của cô không phải là nơi để chỉ phân tích kỹ thuật hay tìm những phép tu từ. Mà là nơi chạm đến trái tim.

Có lần, cô đọc chậm rãi đoạn văn trong “Chiếc lược ngà”, đến đoạn người cha cưa chiếc lược giữa rừng, ánh mắt cô như ngân lên một lớp sương:

“Chiếc lược ấy ba đẽo cho con, mỗi răng lược là một nỗi nhớ…”

Rồi cô dừng lại, nhìn lớp học im phăng phắc, nhẹ nhàng nói:

“Không chỉ là chiếc lược, đó là tình yêu của một người cha dành cho con trong thời chiến. Các em thấy không? Yêu thương đôi khi không cần lời nói to, mà là những hành động âm thầm thế này.”

Lần khác, trong tiết học “Lặng lẽ Sa Pa”, cô kể về anh thanh niên làm công tác khí tượng giữa núi rừng heo hút. Giọng cô trầm xuống khi nhắc đến nhân vật chính, người sống cô độc trên đỉnh núi cao hơn hai nghìn mét, nhưng luôn say mê công việc.
Cô nhẹ nhàng nói: “Sống lặng lẽ không có nghĩa là sống tẻ nhạt. Đôi khi chính những người chọn sự lặng lẽ lại là người đang cống hiến nhiều nhất. Các em thấy giống ai đó không?”

Cả lớp cười khẽ. Học trò hiểu. Vì hình ảnh anh thanh niên ấy, giản dị, thầm lặng, đầy trách nhiệm, cũng như chính cô. Một người âm thầm nhưng chan chứa yêu thương.

Và rồi, có một buổi chiều mưa, lớp học đọng hơi nước trên cửa sổ, cô dẫn cả lớp bước vào thế giới mộng mơ của Mảnh trăng cuối rừng. Cô kể về nhân vật Lãm, một chiến sĩ lái xe thời chiến, và nhân vật Nguyệt, cô thanh niên xung phong hiền hậu, trong trẻo. Cô đọc đến đoạn cuối, khi Lãm không ngăn được xúc động:

“Tôi quay lại nhìn em, dáng em bé nhỏ, trong làn sương sớm… như một mảnh trăng cuối rừng…”

Cô khẽ mỉm cười và nói:

“Đó là lần hiếm hoi trong văn học kháng chiến, hình ảnh người con gái được ví như một mảnh trăng, vừa mong manh, vừa sáng dịu dàng. Các em thấy không? Giữa những năm tháng khốc liệt, vẫn có thể tồn tại một thứ tình cảm trong sáng và nhân hậu như vậy. Và chính nó, chứ không phải tiếng súng, mới khiến con người mạnh mẽ hơn để đi đến cùng.”

Giọng cô dịu đến mức, ai nghe cũng thấy tim mình mềm lại. Cả lớp không ai ghi bài, chỉ ngồi nghe. Và nhớ mãi.

Cô không chỉ là cô giáo, cô còn là người chị lớn, là người mẹ hiền trong mắt bao thế hệ học sinh. Cô ân cần hỏi han từng em, từ tâm trạng đến chuyện ở nhà. Những ai từng lỡ buồn bã hay bị điểm kém, chỉ cần ánh mắt lo lắng và câu hỏi nhẹ nhàng của cô: “Em ổn chứ?” là đủ để nước mắt rơi, nhưng rơi trong sự nhẹ nhõm và được an ủi.

Cô luôn chọn cho mình một vị trí lặng lẽ, nơi góc lớp, sau cánh gà sân khấu, hoặc nép vào một bóng cây trong sân trường, như thể cô không muốn mình là trung tâm của bất cứ điều gì. Nhưng chính cái cách cô nép mình vào bóng tối ấy lại khiến người ta thấy cô sáng hơn, sâu hơn, và đáng quý hơn bao giờ hết.

Dịu dàng là vậy, nhưng cô chưa bao giờ thiếu nhiệt huyết. Những ngày cận Tết hay dịp lễ hội văn nghệ, cô là người lăng xăng lo từng đạo cụ, kiên nhẫn chỉnh từng động tác múa, nắn từng cánh tay non nớt của học trò. Cô không giận khi tụi nhỏ nghịch ngợm hay làm sai, chỉ cười hiền rồi nói: “Làm lại lần nữa nha, cho đều cho đẹp.” Dưới sự hướng dẫn của cô, bao tiết mục đã trở thành dấu ấn trong lòng người xem, không chỉ bởi sự chỉn chu, mà còn bởi tình yêu thầm lặng cô gửi gắm vào đó.

Người ta thường nhớ mãi những ai tạo nên tiếng vang. Nhưng cũng có những người như cô, chọn sống lặng lẽ, yêu thương âm thầm, lại in sâu trong tim người ta bằng cách rất riêng.

Với chúng tôi, cô Phượng Hồng không chỉ là một cô giáo. Cô là biểu tượng hình ảnh của một người mẹ hiền, thật dịu dàng, nhu mì, luôn nghĩ cho người khác trước cả chính mình. Và dù thời gian có trôi, có đổi thay bao thế hệ học trò, thì dáng hình bé nhỏ, nụ cười nhẹ như gió thoảng và ánh mắt ấm như nắng sớm của cô vẫn sẽ luôn ở lại mãi mãi.

Chưa có bình luận

Để lại bình luận của bạn

Bài viết gần đây

Ngỡ ngàng vì được trở về…

Chúng mình trở về mái trường xưa, không khoác lên mình chiếc áo của chức tước, địa vị,[…]

Lặng lẽ một niềm vui mang tên Tư Nghĩa 1

Sau sự kiện 50 năm, ngôi trường Tư Nghĩa 1 như được phủ lên một tầng hào quang[…]

Những tấm hình – từng thước phim lặng lẽ mà rộn ràng cảm xúc.

Có ai đó vừa lướt qua album hình đã nhắn một câu nhẹ tênh mà khiến tim người[…]