Thầy Huỳnh Ngọc Anh – Vị thuyền trưởng lặng lẽ và nghiêm cẩn của con tàu Tư Nghĩa 1

Có 35 năm gắn bó với Trường THPT Tư Nghĩa 1, trong đó 18 năm (1991–2010) là Hiệu trưởng, một giai đoạn được xem là ổn định, kỷ cương và phát triển rõ rệt của nhà trường. Suốt gần hai thập kỷ ấy, thầy Huỳnh Ngọc Anh không chỉ lèo lái con tàu lớn qua những giai đoạn chuyển mình của giáo dục, mà còn giữ cho Tư Nghĩa 1 luôn là cái tên vững vàng trong lòng học trò và phụ huynh.

Thầy Huỳnh Ngọc Anh, cái tên mà chỉ cần nhắc nhẹ, lũ học trò Tư Nghĩa 1 ngày xưa ai cũng sẽ bật cười… trong sự kính nể. Dáng người thầy mảnh khảnh đến mức “gió mà mạnh hơn một chút thì chắc phải níu áo thầy lại mất thôi”, học trò từng đùa như thế nhưng chao ôi, sao vị thuyền trưởng ấy lại có thể lèo lái con tàu Tư Nghĩa 1 luôn vững tay chèo mặc cho thời tiết có gian truân thế nào. Bao nhiêu năm qua, thầy vẫn trung thành với dáng hình gầy gò ấy, như trung thành với một bản lĩnh sống mực thước, trọn vẹn và chẳng một ngày lơi lỏng.

Nhưng gầy không có nghĩa là yếu. Trái lại, thầy là một “người khổng lồ” trong giới sư phạm. Đặc biệt trong môn Toán, thầy là “cây đại thụ”, là giáo viên Toán siêu xịn trong lòng biết bao thế hệ học trò. Cái sự “siêu xịn” đó không đến từ chiêu trò trình bày hay phương pháp màu mè, mà từ một trí tuệ sắc bén, tư duy logic đỉnh cao và khả năng truyền đạt cực kỳ mạch lạc, thấu đáo. Trí nhớ thầy thuộc dạng huyền thoại, ai từng học thầy đều biết. Bộ đề nào thầy cũng nắm chắc, chuyên đề nào thầy cũng thuộc lòng, thậm chí nhớ cả câu hỏi ở trang mấy, năm nào thi ra dạng nào, đề này từng “lừa” bao nhiêu đứa học trò. Nhiều người vẫn kể, đi dạy mà không mang giáo án là… điều cấm kỵ, riêng thầy thì ngược lại: “Mang giáo án chỉ để yên lòng đồng nghiệp, chứ có bao giờ mở ra đâu.”

Thầy dạy giỏi có tiếng. Cái giỏi của thầy không nằm ở những ví dụ bay bướm hay giọng nói truyền cảm như đọc thơ, mà ở chỗ mạch lạc, sắc sảo và chính xác đến lạnh người. Một tiết học với thầy, không mơ màng, không chơi chữ nhưng sau đó, học trò đi ra là vỡ ra bao nhiêu điều cốt lõi, nhớ rất lâu, nhớ rất sâu. Học sinh từ các trường khác rỉ tai nhau về thầy, rồi mon men tìm sang học ké. Thầy biết, nhưng thầy không nói gì. Vì với thầy, điều quan trọng nhất là gieo được tri thức. Còn gieo ở đâu, cho ai miễn là người học biết tiếp nhận thì thầy sẵn lòng.

Thầy không chỉ dạy giỏi. thầy còn là tay luyện quân kỳ cựu, một “huấn luyện viên trưởng” theo đúng nghĩa. Bao thế hệ học sinh giỏi Toán từng qua tay thầy rèn, đi thi là phải có danh hiệu mang về, không nhất thì cũng nhì, ba, khuyến khích cũng không dưới hàng đầu. Học sinh giỏi tỉnh, giỏi cụm, thậm chí quốc gia, thầy từng dẫn dắt không biết bao nhiêu đội tuyển như thế. Có người gọi vui: “Muốn thi học sinh giỏi Toán mà không được thầy Huỳnh Anh dắt tay, buồn như trượt đại học từ vòng gửi xe” Đó là phong độ, là đẳng cấp mà cả trường đều công nhận: “Thầy Huỳnh Ngọc Anh đã luyện, là phải có giải.”

Ở cương vị hiệu trưởng, thầy giống như một cột mốc vững chãi, nghiêm khắc và luôn tỉnh táo. Có thể thầy hơi cứng, hơi ít nói, nhưng thầy chưa bao giờ để ngôi trường mình đứng đầu rơi vào cảnh lỏng lẻo, buông xuôi. Kỷ luật dưới tay thầy như một sợi dây đàn, căng vừa đủ để tạo nên âm thanh đúng nhịp. Dưới sự dẫn dắt ấy, lũ học trò vốn năng động, nghịch ngầm vẫn răm rắp đúng giờ, xếp hàng ngay ngắn, áo bỏ vào quần, không ai dám cãi, không ai dám sai.

Và nếu hỏi, ai từng chứng kiến cảnh mỗi buổi sáng sớm tinh mơ, bóng dáng thầy lặng lẽ đi qua các dãy lớp học, chắc chắn sẽ không bao giờ quên được. Thầy đi rất nhẹ, bước chân không gây tiếng động như thể không muốn làm xáo động sự nghiêm trang của buổi chào cờ. Mắt thầy quét ngang các hàng dài học sinh đang đứng, từng ánh nhìn sắc bén mà dịu dàng, kiểm tra xem có ai đứng chưa thẳng, tóc có dài quá không, sơ mi có thò ra khỏi quần không… Chẳng cần nói một lời, chỉ cần thầy đi ngang qua, cả hàng học sinh như dựng lại dáng đứng, kéo cao vai, hóp bụng, mắt nhìn về phía trước, chỉ mong mình không lọt vào tầm soi của “máy quét Huỳnh Ngọc Anh”.

Nhưng rồi, có ai biết rằng, phía sau dáng hình nghiêm nghị ấy là một tấm lòng yêu thương học trò vô cùng lặng lẽ? Thầy không biểu lộ tình cảm bằng những cái xoa đầu, những lời khen ngợi mà bằng hành động kiên trì dõi theo từng lớp học trò lớn lên mỗi ngày. Thầy biết rõ hoàn cảnh của từng em, ai học giỏi nhưng nhút nhát, ai cá biệt mà lại có tâm sáng, ai nghèo đến mức chưa có tiền đóng học phí nhưng vẫn ngày ngày có mặt ở trường. Thầy biết hết và giúp bằng những cách rất thầy: âm thầm, tế nhị, không cần ai hay.

Thầy đã nghỉ hưu nhiều năm. Lặng lẽ rút về phía sau bục giảng, không ồn ào, không rình rang. Thi thoảng có dịp lễ, các khóa trân trọng gửi thư mời, nhưng hiếm khi thấy thầy xuất hiện. Không phải vì thầy không nhớ trường, không thương học trò mà có lẽ vì thầy sống theo một nguyên tắc rất riêng: không phô trương, không cần được ca tụng. Thầy chưa từng nhận mình là người đặc biệt. Với thầy, chỉ cần học trò nên người, thành công, sống tử tế và không vấp ngã trong cuộc sống là đủ mãn nguyện rồi.

Thầy âm thầm như thế như một dòng chảy ngầm trong lòng đất. Không ồn ào, nhưng đủ mạnh để nuôi lớn cả cánh rừng ký ức.

Biển đời rất lớn, nhiều sóng, lũ học trò xưa mỗi đứa đi mỗi ngả, có người thành công rực rỡ, có người bình dị mà tử tế, có người vẫn loay hoay giữa đời… Nhưng chắc chắn, ai cũng mang theo hình bóng của một người thầy, dáng gầy gò, ánh mắt nghiêm nghị, bước chân đi nhẹ như gió, và một trái tim lặng lẽ yêu thương không điều kiện: Thầy Huỳnh Ngọc Anh – vị thuyền trưởng của con tàu Tư Nghĩa 1 -một thời thanh xuân nghiêm cẩn và vững chãi.

Chúng em mãi yêu quý thầy! ❤️❤️❤️

Chưa có bình luận

Để lại bình luận của bạn

Bài viết gần đây

Ngỡ ngàng vì được trở về…

Chúng mình trở về mái trường xưa, không khoác lên mình chiếc áo của chức tước, địa vị,[…]

Lặng lẽ một niềm vui mang tên Tư Nghĩa 1

Sau sự kiện 50 năm, ngôi trường Tư Nghĩa 1 như được phủ lên một tầng hào quang[…]

Những tấm hình – từng thước phim lặng lẽ mà rộn ràng cảm xúc.

Có ai đó vừa lướt qua album hình đã nhắn một câu nhẹ tênh mà khiến tim người[…]